Có bao giờ, bạn tự hỏi ” 28 – Liệu mình có phải đã trưởng thành? “

Thật sự nhiều khi ta thấy cuộc đời lạ lắm, có thể vì một ai đó mình yêu thương hay vì một cái gì đó loé lên trong tâm thức, ta sẵn sàng để đánh đổi.
 
Mưa như trút, tôi đứng nhìn nước mắt của trời trong một đêm trước sinh nhật, đón 1 người bạn cũ. Tôi và anh, vốn chỉ là những người từng yêu của ngày cũ, vậy mà vẫn gặp nhau vào một ngày nào đó. Tôi lại nhớ đến nhiều năm về trước, cứ vào 2 ngày trước sinh nhật mình, tôi lại đứng ở đây, đón một người bạn, tôi gọi anh là ” Mìng “. Hành trình mừng sinh nhật của tôi trong suốt 3 năm liên tục đều có cái gì đó rất giống nhau, mà cũng rất riêng, đến nỗi sau khoảng thời gian 3 năm đó, tôi từng giật mình tự hỏi, phải chăng tôi đã vụt mất một điều ý nghĩa?

Đọc tiếp Có bao giờ, bạn tự hỏi ” 28 – Liệu mình có phải đã trưởng thành? “

Mưa … một ngày mưa gửi lại

998466_10200537495828348_507505287_n

Every day may not be good…

But there’re something good in every day

—-

Đừng bao giờ xúi tôi làm trò điên rồ hơn chút nữa, vì tôi tự biết mình điên rồi … hãy để tôi đi phía cuộc đời .. sống và … tự khám phá những điên rồ chưa đánh thức. Cái mâu thuẫn trong suy nghĩ con người như 1 thức uống quen thuộc “Café” tại sao ư? Tuy là màu đen quyến rũ, nhưng bên trong- cafein là màu trắng tinh khôi.

Cuộc đời là mảnh ghép của quá khứ ,hiện tại ,tương lai, số phận , và mơ ước… hãy giúp những mảnh ghép đó tìm thấy nhau.  Đọc tiếp Mưa … một ngày mưa gửi lại

Đà Lạt 2016 & Gã lang thang

Tôi rủ rê một người bạn trong phút bốc đồng và hứng thú nhất thời để lang thang Đà Lạt vào một ngày mùa hè 2016. Vậy mà đến cuối cùng, tôi quyết định “Đi một mình” !!! Có vẻ tôi vẫn là kẻ yêu sự cô độc, hay bởi tôi vẫn cứ tìm một ai đó cho riêng mình. Yêu thương chăng? Thôi thì cứ gác lại câu hỏi còn bỏ lửng đó đã.

Chuyến xe rời Sài Gòn lúc 11h đêm với rất nhiều con người, những người về với gia đình hoặc vì công việc, hầu hết đều đi chơi theo số đông , trừ tôi … Đọc tiếp Đà Lạt 2016 & Gã lang thang

Ngày thứ 180 : Cuộc sống & Sự tình cờ

16/07/2015 – 12/12/2015 – Ngày thứ 180 của sự tình cờ.

Một cuối tuần mưa. Sài Gòn thời gian này hay đón những cơn mưa cuối mùa bất chợt. Dạo này mình đang lơ lửng ở nhiều trạng thái khác nhau, cô đơn – yêu thương – hạnh phúc – lạc lỏng – vui – buồn,… thay đổi nhanh đến chóng mặt. Dường như mình đang ở trạng thái chút vui, chút bình yên, chút mâu thuẫn, chút bốc đồng, chút ích kỷ,  lẽ nào các loại dây thần kinh xúc cảm của mình bị quấn chặt !!!

Động, rất động . Lặng, rất lặng.

Nhưng nó vẫn cứ cố chấp với những cảm xúc của riêng nó, vẫn cố chấp làm điều đó , có lẽ nó cứng đầu lắm. Lỳ lợm với mọi thứ và với chính cảm xúc mình đang có.

Đọc tiếp Ngày thứ 180 : Cuộc sống & Sự tình cờ

BBM Hero – BlackBerry không chỉ là đam mê!

Khoảng thời gian này dường như có cái gì đó đánh động vào mình, ngày xưa, ít khi nghĩ rằng cái gì đó mình theo đuổi sẽ giúp mình nhận được cái gì đó trọn vẹn, vì, bản thân mình thấy nó đơn giản và không cần phải suy nghĩ nhiều về 2 chữ “được & mất”. Bởi, có nhiều thứ, thật sự khi hy vọng quá nhiều, ta biết mình vẫn luôn “hụt hẫng” nhưng không muốn vì vậy mà đánh mất “hy vọng”.

Ở một góc độ mà tôi gần như chưa từng nghĩ đến, tôi có thể trải lòng mình, và để những người bạn đến từ RIM/ BlackBerry, hiểu được cái đam mê đã ngấm ngầm theo tôi suốt cái thời đẹp nhất của đứa con gái, duy trì nụ cười, đem đến cho tôi những tình bạn, những người cho tôi sự tin yêu, những người anh, người bạn giúp tôi tiếp cho tôi sức mạnh tinh thần, gia đình tôi cho tôi đeo theo nó, … Đọc tiếp BBM Hero – BlackBerry không chỉ là đam mê!

Rong ruổi Đà Lạt, 2010 – 2011

Có lẽ Đà Lạt là thành phố khá thân thiết với tôi, bởi nhiều lẽ. Cũng là nơi đánh dấu một trong nhiều ký ức của thời điểm tràn đầy nhựa sống, của những lần lang thang không định trước.

Tôi có những ký ức với Đà Lạt từ thuở còn là đứa trẻ ăn chưa no, lo chưa tới. Nhưng đó cũng là ký ức duy nhất tôi có với nội, nên nó như ăn sâu vào lòng một đứa trẻ ký ức hiếm hoi mà nó từng có được với ông vào năm tôi 7t. Hai ông cháu dắt tay nhau, 1 già – 1 trẻ con đi tha thẩn quanh những con dốc, chơi loanh quanh ở ấp Ánh Sáng, phố Nhà Chung – nhà thờ Con Gà, hẻm cơm niêu Như Ngọc lên nhà bác Diệp,… đó là những ngày rất đẹp mà tôi từng có.

17 tuổi, tôi bắt đầu những hành trình đầu tiên, một mình. Kéo dài đến năm bao nhiêu tuổi, bây giờ tôi không thể cho bạn câu trả lời.

Đọc tiếp Rong ruổi Đà Lạt, 2010 – 2011