Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Nếu gọi nghiện lang thang là một căn bệnh – Tôi sẽ nói tôi thích mang trong mình căn bệnh đó. Bởi khi tự đưa mình vào cái cùng cực của một thứ đam mê, nó sẽ khiến ta thúc đôi chân mình đi cùng nó.

Lang thang không hẳn là bệnh, mà đúng hơn nó giống như môt cơn nghiện, đến không báo trước. Cách mỗi người tìm đến cái định mệnh lang thang đó cũng không giống nhau – dứt ra khỏi nó cũng vậy, có lẽ chỉ đến khi họ tìm được một người đủ lực hút hoặc để đi cùng họ – hoặc để giữ họ lại. Đó có lẽ là điểm kết của thời gian – Thôi thì cứ trải nghiệm và tận hưởng những con đường hay những chuyến đi theo cách riêng của bạn. Đọc tiếp Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Ninh Thuận – Cam Ranh, Khánh Hoà, NT tháng 8/2014

Theo một lời rủ rê, tôi lại thực hiện một hành trình dài hơn 350km đến Ninh Thuận, điểm đến đầu tiên là Phan Rang – Tháp Chàm (thường được gọi tắt là Phan Rang) là thành phố tỉnh lị của tỉnh Ninh Thuận, Việt Nam. Tên Tháp Chàm được đặt theo cụm tháp Poklong Garai phía bắc thành phố.

Nhắc đến Phan Rang Ninh Thuận, người ta thường kháo nhau một câu vần: ” Nắng như rang, gió như phan”. Vậy mà, nơi này đã nuôi dưỡng cho tôi những người bạn, người em rất đáng yêu, là Diễn (Chàng Dâu) – Hoàng và Ngọc Bích (Ruby). Chuyến đi này, tôi có Bích làm người bạn đồng hành ở cả chặng đi và về.

Và có Hoàng & Diễn là những hướng dẫn viên địa phương không thể thay thế được.

Đọc tiếp Ninh Thuận – Cam Ranh, Khánh Hoà, NT tháng 8/2014