Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Nếu gọi nghiện lang thang là một căn bệnh – Tôi sẽ nói tôi thích mang trong mình căn bệnh đó. Bởi khi tự đưa mình vào cái cùng cực của một thứ đam mê, nó sẽ khiến ta thúc đôi chân mình đi cùng nó.

Lang thang không hẳn là bệnh, mà đúng hơn nó giống như môt cơn nghiện, đến không báo trước. Cách mỗi người tìm đến cái định mệnh lang thang đó cũng không giống nhau – dứt ra khỏi nó cũng vậy, có lẽ chỉ đến khi họ tìm được một người đủ lực hút hoặc để đi cùng họ – hoặc để giữ họ lại. Đó có lẽ là điểm kết của thời gian – Thôi thì cứ trải nghiệm và tận hưởng những con đường hay những chuyến đi theo cách riêng của bạn. Đọc tiếp Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Viết cho cái rét Hà Nội, tháng 01-2016

Cuộc sống phải chăng khiến ta trở nên ngông cuồng với những quyết định bốc đồng. Lửa thiêu rừng không cháy, nhưng con người ta sao cứ cháy những miên man. Có thể tôi là đứa dường như luôn sống theo ý mình và cách riêng của mình, thay vì cứ mãi cặm cụi với cái tất bật của ngày cuối năm, tôi lại muốn tặng riêng mình một chuyến bay, vậy đâu là điểm đến? Đọc tiếp Viết cho cái rét Hà Nội, tháng 01-2016