Sắc xuân cuộc sống

Tâm trạng của mỗi người ở thời điểm chuyển tiếp giữa năm mới và năm cũ có lẽ sẽ khác nhau, nút giao nhau có lẽ là suy nghĩ về gia đình. Cũng không biết tự bao giờ, mà mỗi thế hệ người Việt Nam sinh ra và lớn lên đều tự ghi vào lòng mình một suy nghĩ ” Giao thừa là để đoàn tụ” – Vì những lý do riêng mà bất cứ ai xa gia đình, cha mẹ cho cái chữ, chén cơm,… đều sẽ trở về với hai chữ “quê hương” vào thời khắc chuyển giao này.

Còn bạn thì sao? Đọc tiếp Sắc xuân cuộc sống

Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Nếu gọi nghiện lang thang là một căn bệnh – Tôi sẽ nói tôi thích mang trong mình căn bệnh đó. Bởi khi tự đưa mình vào cái cùng cực của một thứ đam mê, nó sẽ khiến ta thúc đôi chân mình đi cùng nó.

Lang thang không hẳn là bệnh, mà đúng hơn nó giống như môt cơn nghiện, đến không báo trước. Cách mỗi người tìm đến cái định mệnh lang thang đó cũng không giống nhau – dứt ra khỏi nó cũng vậy, có lẽ chỉ đến khi họ tìm được một người đủ lực hút hoặc để đi cùng họ – hoặc để giữ họ lại. Đó có lẽ là điểm kết của thời gian – Thôi thì cứ trải nghiệm và tận hưởng những con đường hay những chuyến đi theo cách riêng của bạn. Đọc tiếp Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Xuân Tây Nguyên 2015, những ngày rong chơi

Một ngày đầu xuân, mùa xuân 2015 tôi có thời gian để đi, thực sự là kẻ dư thừa thời gian. Tôi nghỉ việc.

SG những ngày đầu năm yên tĩnh đến lạ lùng, có lẽ vì những người chọn thành phố này để mưu sinh đã rời đi để về với gia đình, chỉ còn lại những gia đình SG đã lâu đời còn ở lại. Tôi nhớ đến những sự thường nhật, đã rất nhiều lần , nhìn dòng người lướt qua, tôi muốn rời khỏi cái tấp nập của SG trong 1 thoáng và rồi trở về vào sáng mai để chào một ngày bình thường khác, như 1 thói quen.

Tôi bắt đầu hành trình Tây Nguyên “MỘT MÌNH” , qua bao nhiêu địa điểm? Có lẽ đây là chuyến đi dài nhất của tôi ở đất Tây Nguyên,… Đọc tiếp Xuân Tây Nguyên 2015, những ngày rong chơi

Buôn Mê những ngày mưa – Tháng 7/2014

Em về Sài Gòn vào một ngày tháng 7. Thế là tôi cùng em đi hành trình 350km để về quê nhà nơi gia đình em đang sinh sống. Tôi đang nói đến Kim Châu, Đăk Lăk – Một vùng đất Tây Nguyên nắng gió. Một nơi tôi rất thích.

Tây Nguyên là nơi mà bạn cảm nhận rõ rệt nhất sự khác nhau giữa ngày và đêm qua thời tiết. Cái cách mà nhiệt độ thay đổi thật đáng sợ nhưng cũng đáng để trải nghiệm. Đây là lần thứ mấy tôi đến đây rồi nhỉ? Quả tình tôi không muốn đếm, vì dù là lần bao nhiêu, tôi vẫn còn sẽ trở lại đây rất nhiều lần nữa, để trải nghiệm và tận hưởng.

Đọc tiếp Buôn Mê những ngày mưa – Tháng 7/2014

Buôn Ma Thuột – Mùa hè hội ngộ, tháng 6/2013

Nửa năm sau chuyến đi Buôn Ma Thuột hồi tháng 1. Theo lời rủ rê của một người anh xứ Bắc, tôi lại vác balo lên và đi đến một nơi cách Sài Gòn hơn 300km, đó là Tây Nguyên.

Đến Ban Mê vào lúc bình minh đã bắt đầu lên, tôi có dịp hít hà cái không khí 19 độ C vào 5h sáng, điều mà ở SG – Nơi mà không khí chưa từng thấp hơn 25 độ C không bao giờ bạn có cơ hội được trải nghiệm. Có dịp ngồi cafe sáng để nhìn ngắm phố phường lúc mọi người bắt đầu chuẩn bị công việc cho ngày mới, mới thấy được nơi này yên ả hơn nơi phố thành Sài Gòn, cảm giác như ra khỏi được cái ồn ã của SG.

Đọc tiếp Buôn Ma Thuột – Mùa hè hội ngộ, tháng 6/2013

Buôn Mê Thuột – Hành trình bất chợt, tháng 01/2013

Sài Gòn những ngày này là một cơ hồ sự hững hờ. Lời rủ rê từ một người anh ở Hà Nội, anh vào công tác Sài Gòn và muốn nhân dịp cuối tuần lang thang phố núi Ban Mê qua lời rủ rê của một người bạn. Thế là tôi lại thu xếp để lên đường cùng bạn mình, cho một chuyến đi mà tôi chỉ biết trước khoảng 9h đồng hồ cho đến trước giờ khởi hành.

Đọc tiếp Buôn Mê Thuột – Hành trình bất chợt, tháng 01/2013