Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Nếu gọi nghiện lang thang là một căn bệnh – Tôi sẽ nói tôi thích mang trong mình căn bệnh đó. Bởi khi tự đưa mình vào cái cùng cực của một thứ đam mê, nó sẽ khiến ta thúc đôi chân mình đi cùng nó.

Lang thang không hẳn là bệnh, mà đúng hơn nó giống như môt cơn nghiện, đến không báo trước. Cách mỗi người tìm đến cái định mệnh lang thang đó cũng không giống nhau – dứt ra khỏi nó cũng vậy, có lẽ chỉ đến khi họ tìm được một người đủ lực hút hoặc để đi cùng họ – hoặc để giữ họ lại. Đó có lẽ là điểm kết của thời gian – Thôi thì cứ trải nghiệm và tận hưởng những con đường hay những chuyến đi theo cách riêng của bạn. Đọc tiếp Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Biển Phan Rí Cửa – Đi săn bình minh: Tháng 11/2013

Chuyến đi này bắt đầu từ lời mời tham dự lễ cưới ở quê của một người đồng nghiệp – Phan Rí Cửa. Cách Tuy Phong hơn 7km, cách SG hơn 300km. Tôi bắt đầu hành trình vào 8h30 đêm hôm trước, có mặt ở Phan Rí vào lúc 3h30p sáng hôm sau. Về nhà bạn tôi để nghỉ ngơi trước khi bắt đầu một buổi sáng đi săn bình minh như kế hoạch đã lên.

Không phải là thành phố du lịch biển, nên biển Tuy Phong – Phan Rí Cửa vẫn còn giữ được vẻ hoang sơ, sạch đẹp và bình yên vốn có của nó.

Đọc tiếp Biển Phan Rí Cửa – Đi săn bình minh: Tháng 11/2013

Bình Thuận, tháng 5 – 2011: Chuyến đi cuối của thời sinh viên

Ngày đầu tiên bắt đầu chuyến đi , khởi hành lúc 5h sáng, bị giao thông bắt lấn tuyến :)). Bỏ cung đường thường nhật , chọn cung đường qua quốc lộ 1K bọc vào thành phố mới biên hoà , qua địa phận Đồng Nai, lúc mặt trời mọc là lúc dừng chân tại sông Đồng Nai, lâu mới có dịp ngắm mặt trời mọc đẹp như thế , tiếp đến 1 đoạn và tiến ra quốc lộ 1A quen thuộc , tiết kiệm được 10km với cung đường này, tiếp đến địa phận Trảng Bom, qua Dầu Giây và tiến vào địa phận Long Khánh được 1 đoạn ngắn nghỉ trạm đầu tiên với đầy bụi đường. Đọc tiếp Bình Thuận, tháng 5 – 2011: Chuyến đi cuối của thời sinh viên