Thanh Hóa, ngày trở lại …

Kỷ niệm 1 năm cùng anh em BlackBerry Thanh Hoá ( 19-12-2015 đến 18-12-2016 ).

Có lẽ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ được chào đón bởi vùng đất này, bởi những người anh em, cho tới 1 năm trước, trong một phút hứng thú, tôi cho phép mình bắt đầu 1 chuyến đi mới, gặp những người bạn chưa từng gặp mặt. Nhưng có cùng 1 thú vui chung, đam mê những dòng máy BlackBerry cổ.

Đó là lý do để chúng tôi trò chuyện và biến một mối quan hệ bạn bè trên mạng thành một trong những người bạn ngoài đời thực, cũng chính là cách mà tôi bắt đầu hành trình này vào 1 năm trước, cũng là của hiện tại. Đọc tiếp Thanh Hóa, ngày trở lại …

Có bao giờ, bạn tự hỏi ” 28 – Liệu mình có phải đã trưởng thành? “

Thật sự nhiều khi ta thấy cuộc đời lạ lắm, có thể vì một ai đó mình yêu thương hay vì một cái gì đó loé lên trong tâm thức, ta sẵn sàng để đánh đổi.
 
Mưa như trút, tôi đứng nhìn nước mắt của trời trong một đêm trước sinh nhật, đón 1 người bạn cũ. Tôi và anh, vốn chỉ là những người từng yêu của ngày cũ, vậy mà vẫn gặp nhau vào một ngày nào đó. Tôi lại nhớ đến nhiều năm về trước, cứ vào 2 ngày trước sinh nhật mình, tôi lại đứng ở đây, đón một người bạn, tôi gọi anh là ” Mìng “. Hành trình mừng sinh nhật của tôi trong suốt 3 năm liên tục đều có cái gì đó rất giống nhau, mà cũng rất riêng, đến nỗi sau khoảng thời gian 3 năm đó, tôi từng giật mình tự hỏi, phải chăng tôi đã vụt mất một điều ý nghĩa?

Đọc tiếp Có bao giờ, bạn tự hỏi ” 28 – Liệu mình có phải đã trưởng thành? “

Đà Nẵng, tháng 10/2016 – Lang thang cùng OPPO

Tháng 10 đến với sự nô nức chuẩn bị cho một hành trình mới.

OPPO Service Team,

Đà Nẵng ơi, chào mi !!!

Hành trình dài thứ 2 kể từ khi tôi trở thành một thành viên trong ngôi nhà chung mang tên OPPO Việt Nam. Company trip là một hoạt động thường niên mà công ty tôi đem đến cho nhân viên, cũng là 1 trong số ít cơ hội để mỗi người khi tham gia vào hành trình có thể tạm gác lại những suy nghĩ về công việc, để có thể chia sẻ nhiều hơn, và bộc lộ nhiều hơn.

Đọc tiếp Đà Nẵng, tháng 10/2016 – Lang thang cùng OPPO

Mưa … một ngày mưa gửi lại

998466_10200537495828348_507505287_n

Every day may not be good…

But there’re something good in every day

—-

Đừng bao giờ xúi tôi làm trò điên rồ hơn chút nữa, vì tôi tự biết mình điên rồi … hãy để tôi đi phía cuộc đời .. sống và … tự khám phá những điên rồ chưa đánh thức. Cái mâu thuẫn trong suy nghĩ con người như 1 thức uống quen thuộc “Café” tại sao ư? Tuy là màu đen quyến rũ, nhưng bên trong- cafein là màu trắng tinh khôi.

Cuộc đời là mảnh ghép của quá khứ ,hiện tại ,tương lai, số phận , và mơ ước… hãy giúp những mảnh ghép đó tìm thấy nhau.  Đọc tiếp Mưa … một ngày mưa gửi lại

Đà Lạt 2016 & Gã lang thang

Tôi rủ rê một người bạn trong phút bốc đồng và hứng thú nhất thời để lang thang Đà Lạt vào một ngày mùa hè 2016. Vậy mà đến cuối cùng, tôi quyết định “Đi một mình” !!! Có vẻ tôi vẫn là kẻ yêu sự cô độc, hay bởi tôi vẫn cứ tìm một ai đó cho riêng mình. Yêu thương chăng? Thôi thì cứ gác lại câu hỏi còn bỏ lửng đó đã.

Chuyến xe rời Sài Gòn lúc 11h đêm với rất nhiều con người, những người về với gia đình hoặc vì công việc, hầu hết đều đi chơi theo số đông , trừ tôi … Đọc tiếp Đà Lạt 2016 & Gã lang thang

Miền Bắc và những người bạn, mùa hạ 2016

Tạ tình!

Cứ vào những khoảng thời gian khác nhau trong cuộc sống bình thường riêng mình, tôi lại tự đưa bản thân vào những hành trình mới, những cơ hội gặp gỡ để hàn huyên, để trở lại và để hoàn thành lời hẹn hội ngộ của chính mình.

Trong bài viết đôi lúc tôi dùng các danh xưng khác nhau, xin phép được gọi tất cả là bạn, như vậy nhé, vì dù ở góc độ nào, là những người anh, người chị, người bạn hay em. Tôi đều muốn cảm ơn mỗi người trong số họ đã dành cho tôi quỹ thời gian riêng , vào lúc mà đáng lẽ ra họ đang làm việc, học tập hay đang ngồi quây quầng cùng mâm cơm gia đình.   Đọc tiếp Miền Bắc và những người bạn, mùa hạ 2016

Đà Nẵng ngày về – Mùa xuân 2016

Đôi lần tôi cố tình sắp xếp cho mình kế hoạch để lang thang, thì cũng là lúc những kế hoạch đó bị thay đổi. Đó là lý do tại sao tôi vẫn quyết định đi, dù vôi vàng, hơn 2000km trong vòng chưa tròn 35 giờ đồng hồ là một ký ức đẹp với tôi và người bạn của mình.

Như đã hẹn, tôi ở miền Nam sẽ hội ngộ cùng người bạn xứ Bắc (Kìn) ở thành phố Đà Nẵng, quê hương của tôi để bắt đầu hành trình lang thang ngắn ngủi. Cũng là dịp ngắn ngủi tôi tìm cho mình một người bạn, bởi ở 1 góc độ nào đó, tôi là kẻ thích “một mình” trong những chuyến đi của riêng mình. Cám ơn em, cô gái trẻ. Đọc tiếp Đà Nẵng ngày về – Mùa xuân 2016

Hình ảnh về những chiếc BlackBerry mà tôi & bạn bè tôi đang sở hữu

” Đam mê dường như là định mệnh. Có những người suốt đời chẳng có nổi một đam mê. Họ có thể yêu sâu sắc một việc gì đó,hoặc một ai đó,nhưng sẵn sàng rời xa ngay nếu tìm thấy một việc, hoặc một người khác mà họ cảm thấy phù hợp hơn. Thế nhưng đam mê là điều gì đó duy nhất,là không thể thay thế ! Cũng có những con người sinh ra là để đam mê. Khi đam mê xuất hiện, đó chính là thế giới của họ, xung quanh dường như băng hà ! Nó là thứ tình cảm đầy ma lực, phản ánh phần nào tâm hồn của một con người, thế giới của đam mê luôn khao khát, và cả…….điên rồ ! ” -lapierre8910-

Bạn có cho riêng mình một đam mê chứ? Nếu câu trả lời là ” Không ” cũng xin bạn đừng dè bỉu những gã như tôi là điên, là khùng, là dư tiền,… Nói thẳng ra, tiền thì không dữ, mà đó là mồ hôi công sức, là sau tất cả cái đắn đo cho cuộc sống, chúng tôi tìm thấy 1 điểm giao nhau, đó là điện thoại “cổ – hay chính xác hơn là BlackBerry Cổ. Đọc tiếp Hình ảnh về những chiếc BlackBerry mà tôi & bạn bè tôi đang sở hữu

Sắc xuân cuộc sống

Tâm trạng của mỗi người ở thời điểm chuyển tiếp giữa năm mới và năm cũ có lẽ sẽ khác nhau, nút giao nhau có lẽ là suy nghĩ về gia đình. Cũng không biết tự bao giờ, mà mỗi thế hệ người Việt Nam sinh ra và lớn lên đều tự ghi vào lòng mình một suy nghĩ ” Giao thừa là để đoàn tụ” – Vì những lý do riêng mà bất cứ ai xa gia đình, cha mẹ cho cái chữ, chén cơm,… đều sẽ trở về với hai chữ “quê hương” vào thời khắc chuyển giao này.

Còn bạn thì sao? Đọc tiếp Sắc xuân cuộc sống

Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Nếu gọi nghiện lang thang là một căn bệnh – Tôi sẽ nói tôi thích mang trong mình căn bệnh đó. Bởi khi tự đưa mình vào cái cùng cực của một thứ đam mê, nó sẽ khiến ta thúc đôi chân mình đi cùng nó.

Lang thang không hẳn là bệnh, mà đúng hơn nó giống như môt cơn nghiện, đến không báo trước. Cách mỗi người tìm đến cái định mệnh lang thang đó cũng không giống nhau – dứt ra khỏi nó cũng vậy, có lẽ chỉ đến khi họ tìm được một người đủ lực hút hoặc để đi cùng họ – hoặc để giữ họ lại. Đó có lẽ là điểm kết của thời gian – Thôi thì cứ trải nghiệm và tận hưởng những con đường hay những chuyến đi theo cách riêng của bạn. Đọc tiếp Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi