Em muốn ôm cả đất, em muốn ôm cả trời, mà sao tôi ơi, không ôm nổi trái tim con người

Có bao giờ, bạn tự hỏi ” 28 – Liệu mình có phải đã trưởng thành? “

Thật sự nhiều khi ta thấy cuộc đời lạ lắm, có thể vì một ai đó mình yêu thương hay vì một cái gì đó loé lên trong tâm thức, ta sẵn sàng để đánh đổi.
 
Mưa như trút, tôi đứng nhìn nước mắt của trời trong một đêm trước sinh nhật, đón 1 người bạn cũ. Tôi và anh, vốn chỉ là những người từng yêu của ngày cũ, vậy mà vẫn gặp nhau vào một ngày nào đó. Tôi lại nhớ đến nhiều năm về trước, cứ vào 2 ngày trước sinh nhật mình, tôi lại đứng ở đây, đón một người bạn, tôi gọi anh là ” Mìng “. Hành trình mừng sinh nhật của tôi trong suốt 3 năm liên tục đều có cái gì đó rất giống nhau, mà cũng rất riêng, đến nỗi sau khoảng thời gian 3 năm đó, tôi từng giật mình tự hỏi, phải chăng tôi đã vụt mất một điều ý nghĩa?

img_7708
Bởi sau 3 năm đó, tôi đã thay đổi hành trình vào ngày này, và… tôi đi một mình.
Vẫn là một câu chuyện đã cũ!!!
3 năm sau – Hôm nay, tôi lại chuẩn bị cho một chuyến đi ngắn để làm quà cho chính cái tuổi 28 của mình, sau khi mừng sinh nhật cùng bạn đồng nghiệp, những người đã cùng tôi đi hành trình dài suốt 8h đồng hồ mỗi ngày như một cách gắn kết để đương đầu với cuộc sống và trải nghiệm của công việc. 
13892198_1094186167317818_1612461395461779077_n
Cảm ơn chị – những người em – người bạn đồng nghiệp đã phải chịu đựng sự nóng nảy vô cớ của tôi trong hành trình đã đi, hy vọng sẽ tiếp tục cùng nhau bước tiếp những ngày dài. Cám ơn tấm thiệp đơn giản mà ý nghĩa cùng những lời chúc của tất cả.
– Gần 12h đêm. Tôi nhận được lời nhắn chúc mừng sinh nhật từ 2 người đàn ông, một người là bạn lâu năm, tuy cơ hội tiếp xúc không nhiều, cũng không hay trò chuyện với nhau về cuộc sống, nhưng cũng tròn từng đó năm biết nhau, chưa bao giờ anh không gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật tôi. Và, tôi biết vì tôi cũng vậy.
– Người còn lại, là người mà tôi đã có 3 năm hành trình đáng nhớ vào dịp sinh nhật của chính mình. Tôi chỉ biết nói với anh ” Cảm ơn vì tất cả “.
– Có lẽ cũng vào dịp này, tôi mới cảm nhận được đôi khi gặp gỡ cũng là một cái gì đó được quyết định bởi thời điểm. Vô tình kéo những kẻ lâu ngày không gặp như 3 người phụ nữ ở tuổi trưởng thành chúng tôi ngồi lại với nhau vào cái thời tiết này để cùng tôi mừng sinh nhật, mỗi đứa 1 môi trường sinh trưởng, suy nghĩ và cách sống. Nhưng khoảng thời gian chúng tôi biết nhau cũng đã  2 con số rồi.
Cảm ơn 2 cô bạn vàng
– Sinh nhật của tôi năm nay đơn giản, có lẽ vì cảm xúc không có sự kích động sâu sắc nào được khơi màu. 28 – Được và mất vẫn là một câu hỏi lớn. Nhưng dù thế nào, tôi cũng sẽ luôn tiếp tục bước trên hành trình này bằng chính đôi chân của mình mà không quay đầu lại. Vẫn biết, bản thân mình vẫn bị níu giữ bởi cái gọi là cảm xúc và chìm trong suy nghĩ bất định.
Ai đó từng nói. Già chỉ là trong suy nghĩ. Tôi thấy mình đang trẻ. Cái hữu hạn của đời người có lẽ là thời gian, bởi ta cứ cho rằng cuộc đời quá ngắn. Bởi ngắn nên phải sống cho yêu thương.
1
Bạn gấu bông bố mẹ tặng năm 8 tuổi. Món quà của ngày này 20 năm về trước. Cảm ơn bố mẹ cho những lo lắng, yêu thương lặng thầm.
Và, tôi cũng biết mình hạnh phúc. Mình được nhiều hơn là mất, bởi tôi là kiểu người không thể chọn lại.
” Tôi là kiểu người không thể chọn lại, càng không muốn chọn lại. Cũng chính bởi vì đã đi con đường này nên mới được học cách trân trọng từ trong mất mát… 
Tôi nghĩ thứ mà những người như tôi cần là thời gian, để những ám ảnh của quá khứ được nằm im, bị trói chặt trong lòng đất, cho những hy vọng ló dạng dần dần từ bên trong chính mình.
Đó là cái giá của thời gian. Nhưng tôi tin số phận công bằng, nếu nó lấy đi của bạn một thứ, nó sẽ trả lại một điều tương tự, thậm chí lớn hơn.
……. “

— Lu , Mann up —

Trả lời