Ban Mê, tháng 07 - 2014

Chuyện nàng cô đơn – Viết cho kẻ lang thang trong tôi

Nếu gọi nghiện lang thang là một căn bệnh – Tôi sẽ nói tôi thích mang trong mình căn bệnh đó. Bởi khi tự đưa mình vào cái cùng cực của một thứ đam mê, nó sẽ khiến ta thúc đôi chân mình đi cùng nó.

Lang thang không hẳn là bệnh, mà đúng hơn nó giống như môt cơn nghiện, đến không báo trước. Cách mỗi người tìm đến cái định mệnh lang thang đó cũng không giống nhau – dứt ra khỏi nó cũng vậy, có lẽ chỉ đến khi họ tìm được một người đủ lực hút hoặc để đi cùng họ – hoặc để giữ họ lại. Đó có lẽ là điểm kết của thời gian – Thôi thì cứ trải nghiệm và tận hưởng những con đường hay những chuyến đi theo cách riêng của bạn. Với riêng tôi, 2 tiếng lang thang đem lại cho tôi nhiều thứ. Tôi có nhiều hơn những người bạn trong suốt các hành trình, họ không đi song song cùng tôi mà bước vào mỗi hành trình theo cách khác nhau. Tôi học cách nhìn cuộc sống – con người – sự vật – sự việc theo cách của chính mình, phóng khoáng hơn, không bi lụy và chân thành hơn. Cũng từ đó, tôi học cách đi để trở về sau những chuyến đi của bản thân. Tôi biết nhiều gã thích lang thang, trong đó có một người, anh lang thang và lãng tử, anh viết cho tôi thế này:

” Em biết đấy, cuộc đời của mình là hữu hạn. Thế nên đừng bao giờ ngừng theo đuổi những thứ ngông cuồng suốt những năm tháng tuổi trẻ. ” — Str Ironboy —

Ấy vậy mà cũng có lúc cứ cảm giác thấy cô đơn. Lại vô tình nhớ đến một câu nói của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:

” Người ta có thể vui chơi, đàn đúm, quây quần một đời nhưng vẫn cứ lạc loài lẻ loi một chốc. “

Thôi thì sau tất cả, dù là bước đi một mình hay có bạn đồng hành, bằng cách này hay cách khác, mỗi chuyến đi đều cho tôi những bài học và trải nghiệm khác nhau, nó giúp tôi tự lập hơn.

Đừng ngại thử, bạn trẻ ạ.

Lang thang cùng những người bạn BlackBerry

Album bạn học – những người bạn ở những nơi tôi đi qua

Trả lời