Kẻ săn bình minh

Ngày thứ 180 : Cuộc sống & Sự tình cờ

16/07/2015 – 12/12/2015 – Ngày thứ 180 của sự tình cờ.

Một cuối tuần mưa. Sài Gòn thời gian này hay đón những cơn mưa cuối mùa bất chợt. Dạo này mình đang lơ lửng ở nhiều trạng thái khác nhau, cô đơn – yêu thương – hạnh phúc – lạc lỏng – vui – buồn,… thay đổi nhanh đến chóng mặt. Dường như mình đang ở trạng thái chút vui, chút bình yên, chút mâu thuẫn, chút bốc đồng, chút ích kỷ,  lẽ nào các loại dây thần kinh xúc cảm của mình bị quấn chặt !!!

Động, rất động . Lặng, rất lặng.

Nhưng nó vẫn cứ cố chấp với những cảm xúc của riêng nó, vẫn cố chấp làm điều đó , có lẽ nó cứng đầu lắm. Lỳ lợm với mọi thứ và với chính cảm xúc mình đang có.

Hay tại nó cứ muốn cái gì đó thật rõ, rõ đến mức không biết làm sao để từ bỏ? Rồi cũng chính vì vậy mà mâu thuẫn với chính nó. Có khi thấy mình quá thực, đắn đo suy nghĩ với những quyết định của mình, quá cảm xúc chăng? Không biết điều gì đang đợi mình phía trước?

Mỗi người sẽ có 1 góc khuất. Không dễ để chia sẻ. Có những thứ của ngày xưa để lại, em thèm cái ngày ấy đến muôn chừng. Oi bức, ồn ã, ngày sao bỗng dài quá.

Giữa những người lạ, ta cần 1 người quen.

Giữa những người quen, ta cần 1 người tình .

Giữa những người tình ta cần 1 người yêu.

Giữa những người yêu ,ta cần 1 người hiểu.

Giữa những người hiểu, ta cần 1 người tin.

Tin và được tin

Vẫn chỉ đơn giản là câu hỏi tại sao? Tại sao lại khó quá để có thể chia sẻ đơn giản rồi nói lời tạm biệt? Khó đến vậy sao?

Cám ơn vì sự tình cờ của cuộc sống đã đem chúng ta lại cùng nhau ^^ Có rất nhiều thứ không trọn vẹn hay bản thân chưa có được câu trả lời rõ ràng?. Nhưng còn hiểu được thế nào là yêu thương như vậy là đủ rồi. Sẽ có lúc ta đi lại những con đường đã từng đi qua, để nhớ về ai đó, theo cách riêng, phải chăng ta chợt muốn nhìn thấy những thứ đã quá quen thuộc, những yêu thương đã quá quen thuộc, đến mức ngỡ ngàng khi bỗng dưng mọi thứ dường như rời khỏi mình mà mình không hề biết trước?

 

Trả lời