Nhà thờ Đa Minh

Rong ruổi Đà Lạt, 2010 – 2011

Có lẽ Đà Lạt là thành phố khá thân thiết với tôi, bởi nhiều lẽ. Cũng là nơi đánh dấu một trong nhiều ký ức của thời điểm tràn đầy nhựa sống, của những lần lang thang không định trước.

Tôi có những ký ức với Đà Lạt từ thuở còn là đứa trẻ ăn chưa no, lo chưa tới. Nhưng đó cũng là ký ức duy nhất tôi có với nội, nên nó như ăn sâu vào lòng một đứa trẻ ký ức hiếm hoi mà nó từng có được với ông vào năm tôi 7t. Hai ông cháu dắt tay nhau, 1 già – 1 trẻ con đi tha thẩn quanh những con dốc, chơi loanh quanh ở ấp Ánh Sáng, phố Nhà Chung – nhà thờ Con Gà, hẻm cơm niêu Như Ngọc lên nhà bác Diệp,… đó là những ngày rất đẹp mà tôi từng có.

17 tuổi, tôi bắt đầu những hành trình đầu tiên, một mình. Kéo dài đến năm bao nhiêu tuổi, bây giờ tôi không thể cho bạn câu trả lời.

10 – 2010, Lần đầu tiên tôi gặp thêm vài người của gia đình bên nội, và tháp tùng người lớn đi Đà Lạt. Đây cũng là dịp tôi gặp anh chàng chụp ảnh tên Hải, và chúng tôi trở thành bạn bè.

12 – 2010L: 3/12 – Note cho chuyến xe dài , đây chẳng phải là chuyến xe dài nhất tôi từng ngồi – có chăng trên mỗi chuyến xe tôi lại ngồi cạnh 1 người khác nhau, và có lẽ hiếm hoi lắm mới có 1 người thực sự đi và ngồi cùng tôi trên 1 chuyến đi và về . Lại phải cám ơn rồi . Lần này có trùng hợp ko, khi mà vẫn là những số ghế B11 và B12 ,sau đó lại là B7 – B8 cho lượt về . Tôi gặp những con số này khá thường xuyên trong những chuyến đi DL. Bất giác nhận ra, đêm nay tôi rời đi SG lại ko mưa như 2 lần trước đó , nắng mưa thất thường quá nhé :P. Trễ hơn dự kiến, hơn 8h30 ra xe. Hướng lên Đà Lạt , lại 1 chuyến xe đêm . Tôi quay sang nhìn người đang ngồi ngủ trên chiếc ghế bên cạnh mình , tự dưng lại thèm , thèm quá cái khoác vai của cuộc sống . Bao giờ thì trong mỗi chuyến đi đều có đôi bàn tay của riêng tôi. Cái tình trạng ngay lúc này là mắt nhìn ra cửa xe, hướng tầm nhìn ra xa. Và rồi xe đến DL sớm ngày 4/12 , DL vẫn mưa , gió tràn về , hì , 2 đợt rồi lên toàn mưa , lần này thì đón gió và những cơn mưa lất phất , mưa gây cho người ta những nỗi nhớ kéo dài trong cuộc sống . Dù sao tao vẫn yêu mày mưa ạ 😛 . Hầu hết những lần rời SG trong suốt 3 tháng nay đều là những đêm mưa tầm tã 🙂 mày đem mưa theo đấy hả Trang. Đến nỗi cuộc điện thoại từ Đà Nẵng cũng kèm theo câu : đang mưa miệt mài , ra chơi ko :)). Thế đấy , điên dã man . Khá là lạnh cho đến khi vào được phòng , khu biệt thự tôi nghỉ lại khá tách biệt so với khu trung tâm chợ DL. Yên tĩnh . Ngày hôm nay, 4/12 có những điều rất khó quên đối với tôi, DL hôm nay mưa từ rất sớm, mưa khá dai dẳng, có lẽ là để tiễn chân tôi về SG. 

Yêu mưa …

Yêu cái cảm giác lạnh ngắt bị dầm mưa …

Yêu những ngày mưa của quá khứ , bây giờ và cả sau này nữa…

Yêu khi nhìn những tia nước bắn tung không gian , trắng xoá bầu trời trước mặt …

Yêu cái cảm giác lạnh lẽo , cô đơn của mưa …

Và đôi khi trong cảm giác cô đơn ấy ta mới cảm nhận được cái cảm giác ấm áp của sự yên bình chờ đợi … Đợi chờ cái ngày …

01 – 2011, Lại môt lần đi chơi bất chợt, không hẹn trước. Tôi đến gõ cửa ngôi nhà trọ nhỏ yên tĩnh trong con hẻm quen thuộc đường Lý Tự Trọng – Cách chợ Đà Lạt chưa đến 10p đi bộ. Tôi thích nơi này bởi nó nằm khuất khỏi cái ồn ào của khu vực trung tâm, đủ gần để tôi dễ dàng lang thang tản bộ một mình. Cô chú chủ nhà đã khá quen với việc thi thoảng lại gặp tôi, đứa con gái thường vác balo lên Đà Lạt một mình trong ngôi nhà cho thuê trọ của họ. Cũng vài năm rồi, mỗi lần lên Đà Lạt, tôi đều chọn nơi này để nghỉ lại, an toàn cho một đứa con gái lưu trú khi chỉ có một mình

– Tôi lang thang với anh chàng chụp ảnh một ngày, đi qua những con phố chằng chịt và đầy dốc của Đà Lạt theo một phong cách rất dân dã mà tôi chưa có dịp đi theo cách đó. Và cũng có được một số bức ảnh hay ho ở nhiều địa điểm của Đà Lạt như nhà thờ Đa Minh, Thác Đalanta, Thiền viện Trúc Lâm, Hồ Tuyền Lâm. Cám ơn bạn vì chuyến đi này.

04 – 2011, Quyết định xả stress của 2 cô gái trước khi bắt đầu bước vào ngày báo cáo tốt nghiệp Đại Học, đánh dấu một chặng đường mới của những người trẻ. Chắc khó có cơ hội để chúng tôi có cùng nhau chuyến đi tiếp theo sau khi ra trường, bởi đó là thời điểm mà mỗi người rẽ theo một con đường riêng.

2 đứa con gái và một người bạn mới, anh Đông. Bạn của một người bạn của tôi. Cùng nhau đi nghe nhạc ở Cung Tơ Chiều vào một buổi tối lạnh cóng tay, rồi bát phố. Đà Lạt những ngày này trời về đêm khá lạnh. Tự nhiên, thèm có một ai đó để yêu thương.

Đà Lạt có lẽ sẽ vẫn là một nơi mà tôi còn ghé lại trong nhiều năm sau này nữa. Xin phép dừng bài viết này ở đây ^^

Trả lời